An cư là một truyền thống lâu đời và đã được duy trì liên tục trong Phật giáo kể từ ngày Đức Phật còn tại thế. An cư trong tiếng Phạn là varṣa, Pāli là vassa; Hán dịch là an cư, hạ an cư, vũ kỳ, vũ an cư, kết hạ, tọa hạ, tọa lạp... .[1] Đó là khoảng thời gian ba tháng mùa hạ hàng đệ tử xuất gia của Phật sống tập trung cố định trong các trú xứ. Trước khi Đức Phật chế giới an cư, nó vốn là một truyền thống sinh hoạt của hầu hết các giáo phái ở Ấn độ. Riêng đối với các Thánh đệ tử của Phật, việc ấy cũng được mặc nhiên chấp nhận. Theo An cư kiền độ của Tứ Phần Luật (quyển 37) và phẩm Tạp tụng thứ 5 thuộc Ma Ha Tăng Kỳ Luật (quyển 27), pháp an cư được Đức Phật chếđịnh do một số tỳ-kheo du hành trong mùa mưa dẫm đạp sinh vật khiến người đời chê trách.[2]
Thứ Tư, tháng 7 22, 2026
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

